Linh Hồn Ác

In bài này

“Nào, cùng đi chơi trong rừng, trong lúc sói đi vắng, nếu sói ở đó, nó sẽ ăn thịt chúng mình …” Đồng Dao

Từ ngữ hiện lên trên màn hình máy tính trong tiếng gầm gừ của những bộ phận được làm từ chất bán dẫn silic.

"[OBERON] các phòng chat tối nay chán quá. Tôi cảm thấy cô đơn. Còn bạn, bạn thấy thế nào ?”

Juliette Lafayette nhíu mày trước màn hình. Cô quay đầu để xem chiếc máy tính khác đang cài một phần mềm mới qua Internet đến đâu rồi. Hàng loạt dữ liệu nối tiếp nhau theo một sự chính xác hoàn toàn tổng hợp. Phòng làm việc của cô rất rộng, cô kê theo hình chữ L để đặt một bàn học – lúc nào cũng chất đầy sách vở - và hai chiếc máy vi tính. Juliette tiếp tục chat với Oberon.

Linh Hồn Ác

“[ISHTAR] Vẫn như mọi tối. Trống rỗng.”

Những con chữ màu đen trong nickname của cô sáng lên trên màn hình máy tính. Cô thích cái tên nữ thần này. Hàng trăm nghìn người hàng ngày sử dụng Internet để chuyện trò mà không hề biết gì về người đang nói chuyện với mình, nickname là thứ duy nhất thể hiện con người ấy. Đó là tất cả những gì thể hiện những Người Khác trên Internet.

Bạn chat cô đơn của cô lại trả lời:

“[OBERON] Tôi hiểu điều mà bạn cảm thấy. Ở đây cũng thế. Sự trống rỗng, bóng tối, và màn đêm đang nuốt chửng thế giới.”

“[ISHTAR] Điều mà tôi thích trên Internet chính là mọi người có thể dễ dàng bàyëzɺ~Ƭ có thể kể cho bạn về cuộc sống của tôi mà không bị ảnh hưởng gì cả, vì bạn không ở đây, và chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp nhau. Tôi không phải chịu đựng ánh mắt của bạn.”

“[OBERON] Cứ chia sẻ các buổi tối co đơn như thế này, cuối cùng chúng ta sẽ thấy nhớ nhau.”

Juliette khẽ gật đầu. “[ISHTAR] Chỉ thiếu mỗi điều đó nữa thôi. Mà chúng ta cũng không hoàn toàn đơn độc. Bạn có bóng đêm, như bạn thường nhắc đi nhắc lại, còn tôi có bài để học, bạn nhớ nhé!”

“[OBERON] Đúng là tôi quên mất. Hôm nay bạn có tới trường không ?” Juliette cười, suy nghĩ một lát rồi gõ câu trả lời của mình lên bàn phím: “[ISHTAR] Sao thế ? Bạn là thầy giáo của tôi hay sao ? Bạn theo dõi tôi à ?”

Juliette ăn nốt chỗ mì đã nguội lạnh trong bát. Cô vặn nhỏ đèn halogen khiến căn phòng ngập trong cảnh tranh tối tranh sáng dễ chịu hơn. Bên ngoài, con chó nhà hàng xóm đang sủa váng lên trong đêm.

“[OBERON] Không. Nhưng tôi chỉ quan tâm tới bạn. Bạn không nói nhiều về mình với tôi. Tôi rất muốn biết về bạn nhiều hơn/.” Juliette chăm chú đọc từ ngữ của bạn chat trước khi gõ câu đáp lại.

“[ISHTAR] Từ khi chúng ta trao đổi suy nghĩ với nhau, Oberon ạ, hẳn là bạn đã muốn tìm hiểu thêm về tôi. Đúng không ?” Cô gập chân xuống dưới người và tỏ ra khó chịu vì mấy sợi mì rơi xuống thảm.

“[OBERON] Vừa tròn hai tháng. Chúng mình bắt đầu trò chuyện trên Internet từ hai tháng nay, và tất cả những gì tôi biết về bạn, là một cô gái trẻ hai mươi ba tuổi, bạn thích lịch sử và truyện thần thoại nên lấy nickname là Ishtar, nữ thần tình yêu và chiến tranh, và bạn nghiện món mì, tôi cá rằng bây giờ bạn đang ăn mì.”

Juliette ngừng nhai. Làm thế nào mà anh ta biết được, nếu không phải đang quan sát cô vào lúc này ? Cô chầm chậm nuốt rồi đặt bát lên bàn. Tim cô gần như ngay lập tức trở lại nhịp đập đều đặn. “Mình thật ngớ ngẩn!”, cô nghĩ. Làm thế nào anh ta biết được mình đang làm gì $ Ÿ mình đang ăn gì vì gần như lúc nào mình cũng chỉ ăn một món! Cứ đọc mãi nên anh ta đã ghi nhớ!



Thư điện sách điện tử, ebook download miễn phí



Related Keywords:Thư viện sách ebook miễn phí  Sách điện tử miễn phí  

DMC Firewall is developed by Dean Marshall Consultancy Ltd